Sau khi dòng iPhone 14 được công bố có hỗ trợ kết nối vệ tinh, một số nhà mạng và nhà sản xuất được cho là đang nghiên cứu tính năng tương tự. T-Mobile (đối tác của SpaceX) và Bullitt (hợp tác với nhà sản xuất chip MediaTek) đã chính thức tham gia cuộc chơi. Theo tin đồn, Samsung cũng có thể đưa công nghệ này lên các thiết bị Galaxy S23 của mình vào năm tới.
Không hẳn. Điện thoại vệ tinh đã xuất hiện hàng chục năm nay. Chúng cung cấp một cách để thực hiện cuộc gọi và gửi tin nhắn ở những nơi có vấn đề về vùng phủ sóng di động - đại dương bao la, núi cao, vùng nông thôn, v.v…

Tuy nhiên, loại thiết bị này bị hạn chế, các dịch vụ cũng đắt đỏ: Tốn rất nhiều chi phí để giữ tất cả các vệ tinh đó trên quỹ đạo. Do tốc độ kết nối không tốt (và do tín hiệu cần truyền tới không gian và quay lại hai lần nên rất lag), chúng hầu như không sử dụng như một nhu cầu smartphone phổ biến.
Do đó, phần lớn, kết nối vệ tinh trên điện thoại không được áp dụng rộng rãi. Starlink của Elon Musk đã giải quyết được một số vấn đề - tốc độ kết nối tốt - tuy nhiên độ trễ và giá vẫn ở mức cao, phạm vi phủ sóng hiện tại cũng còn hạn chế.
Sự khác biệt thực sự khá đơn giản. Trong khi dịch vụ di động thông thường kết nối thiết bị với tháp radio, được nối với mạng Internet và điện thoại hiện có, thì trong kết nối vệ tinh, thiết bị tương đương với tháp nằm trên quỹ đạo quanh Trái đất.

Trong cả hai trường hợp, điện thoại sẽ gửi tín hiệu không dây ở các tần số khác nhau (tùy thuộc vào loại kết nối), được trạm nhận và sau đó truyền lại (có dây hoặc không dây) cho đến khi tới đích (có thể là máy chủ của dịch vụ Internet hoặc máy chủ khác). Khi đích phản hồi, tín hiệu sẽ đi theo hướng khác.
Vì các vệ tinh ở trong không gian nên chúng có thể nhận được những kết nối đến từ nhiều vị trí không có sẵn tháp điện thoại di động vì bất kỳ lý do gì. Tùy thuộc vào loại vệ tinh (quỹ đạo Trái đất tầm thấp, cách mặt đất vài trăm dặm, hoặc địa tĩnh, cách bề mặt hành tinh hàng nghìn dặm), chúng có những ưu và nhược điểm cụ thể.
Các vệ tinh ở tầm thấp của Trái đất nhỏ hơn, do đó cần ăng-ten nhỏ hơn, nhưng chúng bao phủ một khu vực hạn chế và nhà cung cấp cần nhiều ăng-ten hơn để đảm bảo kết nối tốt. Ngoài ra, chúng cần một đường ngắm trực tiếp để hoạt động đáng tin cậy và tín hiệu chỉ tốt ở ngoài trời. Tuy nhiên, độ trễ trên các mạng này thấp và ít tốn kém hơn.
Mặt khác, các vệ tinh địa đồng bộ cần điện thoại lớn hơn để kết nối và cả thiết bị cũng như chi phí đều đắt hơn. Chúng bao phủ một khu vực rộng lớn hơn nhiều và không cần tầm nhìn trực tiếp để thực hiện các cuộc gọi và tin nhắn. Nhược điểm khác là độ trễ dài hơn do khoảng cách xa hơn và chúng không hoạt động gần các cực của Trái đất.
Bắt đầu với dòng iPhone 14 của Apple, kết nối vệ tinh cho điện thoại thông minh đã trở thành một điều tất yếu. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là người dùng có thể xem video TikTok trong Point Nemo - các trường hợp sử dụng rất hạn chế.

Sử dụng tính năng SOS khẩn cấp trên iPhone thông qua vệ tinh chỉ dành cho trường hợp khẩn cấp. Có một số tin nhắn cài sẵn, được gửi cùng với tọa độ GPS, đến các dịch vụ cứu hộ. Việc chia sẻ vị trí là một chiều: Bạn có thể thấy rằng cuộc gọi trợ giúp của mình đã được nhận, nhưng sẽ không biết những người phản hồi đầu tiên ở gần mình ra sao.
Nguồn bài viết: Sưu tầm